[ABO] Tiểu Thanh Mai Trúc Mã - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-27 10:54:46
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thưa .”

Sở Kiêu định trong xe đón riêng, thấy giọng của Diệp Vân vang lên từ phía ghế phụ.

Diệp Vân là con trai của quản gia chính tại đại trạch. Lão quản gia chăm sóc cha Sở từ thuở nhỏ cho đến tận bây giờ, luôn một lòng trung thành tận tụy. Cha Sở vốn là làm việc tùy hứng, mấy quy củ, nên quản gia Diệp lúc nào cũng đau đáu tìm một tín để chăm lo cho thừa kế duy nhất của nhà họ Sở.

Diệp Vân chính là sự lựa chọn thể hơn. Anh giống như cha , cũng theo bên cạnh Sở Kiêu từ khi còn bé. Diệp Vân là một Beta, nên tin tức tố của Alpha Omega đối với đều chẳng chút ảnh hưởng nào.

Sở Kiêu khẽ đáp một tiếng. Diệp Vân nhạy bén nhận tâm trạng của chủ nhân hôm nay dường như .

“Tiên sinh, đây là một văn kiện cần xử lý ạ.” Diệp Vân hiểu rõ tính cách của Sở Kiêu nên hề thừa, trực tiếp đưa xấp tài liệu qua.

Sở Kiêu nhận lấy văn kiện nhưng vẫn mở xem, chỉ nhàn nhạt lệnh: “Chưa cần khởi hành vội.”

Ánh mắt vẫn luôn đăm đắm phía bên ngoài xe.

Tài xế thoáng sững một lát mới sực tỉnh: “Vâng ạ.” Diệp Vân chút tò mò, cũng hướng mắt ngoài cửa sổ theo, nhưng chỉ thấy cổng trường lưa thưa vài bóng dáng học sinh đang lượt về.

Sở Kiêu chẳng bận tâm đến ánh mắt của họ, tầm của chỉ dừng ở chiếc xe đang đậu phía đối diện bên đường. Hàng mi khẽ rung động, đôi mắt màu xanh lục thẳm sâu thẳm mà đầy mê hoặc.

Cậu thấy chiếc xe bắt đầu nổ máy, cửa sổ ở ghế hạ xuống. Ngay lập tức, dường như ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, dịu nhẹ nhưng cực kỳ rõ ràng giữa cái khí hỗn tạp mùi đồ ăn vặt vỉa hè và bụi đường phố.

Ngu Kiều cũng nhận xe của Sở Kiêu, thấy xe vẫn im bất động nên hạ cửa sổ xuống vẫy vẫy tay.

Sở Kiêu liền nhấn nút hạ kính xe. Cậu thấy một nụ rạng rỡ, chân thực hơn hẳn khi qua lớp kính mờ. Dù ngăn cách giữa hai là một con đường tấp nập, nhưng Sở Kiêu vẫn cảm tưởng như thể thấy cả tiếng hít thở nhẹ nhàng của Ngu Kiều.

“Ngày mai gặp nhé.” Cậu khẽ gật đầu với Ngu Kiều, bằng tông giọng nhỏ đến mức gần như thể thấy.

Chiếc xe nhà họ Ngu nhanh chóng lăn bánh, Sở Kiêu vẫn luyến tiếc dõi theo cho đến khi bóng xe khuất hẳn mới chịu thu hồi ánh mắt.

Điện thoại trong túi bỗng rung lên một nhịp, Sở Kiêu lấy xem, là tin nhắn của Ngu Kiều gửi tới:

[Ngày mai gặp nhé, Tiểu Kiêu.] — Tiểu Ngư.

Anh thật sự đáng yêu. Sở Kiêu rũ mắt, ngón tay khẽ vuốt ve màn hình điện thoại.

“Đi thôi.” Cậu cất điện thoại nhàn nhạt lên tiếng.

Chiếc xe bắt đầu di chuyển về hướng ngược với con đường dẫn tới nhà họ Ngu.

Ly

Vừa về đến nhà, Ngu Kiều bước chân cửa một "quả b.o.m nhỏ" lao tới ôm chầm lấy. Ngu Thiên cả là Omega nên khi lao tới cũng chú ý tiết chế lực đạo, quá mạnh bạo.

Nhóc tỳ ôm chặt lấy đùi Ngu Kiều, cúi đầu liền thấy nhóc con đang dụi đầu chân như một chú cún nhỏ. Anh khom lưng bế bổng nhóc năm tuổi lên: “Chạy nhanh thế để làm gì hả?”

“Chị đ.á.n.h em.” Nhóc con thuần thục bày dáng vẻ ủy khuất đến tội nghiệp, đôi bàn tay mũm mĩm chống lên vai trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://dammy.me/abo-tieu-thanh-mai-truc-ma/chuong-5.html.]

Ngu Kiều nhịn : “Viên Viên làm đòi đ.á.n.h em nữa ?”

Ngu Lạp là con thứ hai của nhà họ Ngu, kém Ngu Kiều hai tuổi và tình cờ sinh cùng tháng với Sở Kiêu. Cô bé cũng là một Alpha.

Ngu Thiên nhỏ giọng lầm bầm: “Vì em Sở Kiêu độ tương thích một trăm phần trăm, chắc chắn sẽ kết hôn. Chị xong liền bảo đ.á.n.h m.ô.n.g em.”

Ngu Kiều bế nhóc con về phía phòng khách, khẽ bảo: “Chị chỉ dọa em thôi mà.”

Ngu Thiên trợn tròn mắt: “Chị cầm cả gậy luôn chứ! Cũng may mà em chạy nhanh!” Nhóc con vẫn hết bàng hoàng, đưa tay xoa xoa cái m.ô.n.g nhỏ của .

Vừa dứt lời, cả hai thấy Ngu Lạp bưng một đĩa trái cây lớn tới.

“Anh cả.”

Đứng mặt Ngu Kiều, Ngu Lạp luôn giữ dáng vẻ của một cô em gái nhỏ ngoan ngoãn. Mặc dù cô bé cao hơn trai , vóc dáng cũng phần to lớn hơn hẳn.

“Sao hôm nay em về sớm thế?” Ngu Kiều đặt nhóc con đang thèm thuồng trái cây xuống ghế sofa, bên cạnh ôn tồn hỏi.

“Hôm nay lớp em chỉ tổng vệ sinh về thôi ạ.” Ngu Lạp nở nụ , đẩy đĩa trái cây đến mặt Ngu Kiều: “Anh cả, trái cây em rửa và cắt xong, cả dâu tây thích nhất đây ạ.”

“Em cũng thích ăn dâu tây!” Ngu Thiên cất giọng sữa lảnh lót, mong chờ chằm chằm Ngu Kiều.

Ngay lập tức, nhóc cảm nhận ánh mắt "tử thần" của Ngu Lạp đang quét tới.

Ngu Lạp vô cảm Ngu Thiên đang bám dính lấy trai . Cô bé đang tiến gần đến kỳ trưởng thành nên thể quá mật với trai Omega.

Thế nhưng Ngu Thiên thì thể.

Mặc dù nhóc con cũng là một Alpha, nhưng mà ...

Nó vẫn còn quá nhỏ.

“Em đây cho chị.” Ngu Lạp lạnh lùng lên tiếng.

“Anh ơi, chị bắt nạt em kìa!” Ngu Thiên định ôm lấy cánh tay Ngu Kiều, nhưng rốt cuộc nhóc chẳng dám.

Ai bảo Ngu Lạp mỗi khi "dạy dỗ" nhóc đều vô cùng sắt đá và tàn nhẫn cơ chứ. Ngu Thiên vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhóc thấy sợ lắm chứ bộ!

Nhóc sang cả, thấy động thái đưa tay , cứ ngỡ sẽ đòi công bằng cho , nào ngờ thấy Ngu Kiều cầm dĩa bắt đầu ăn dưa hấu.

Vị ngọt của dưa hấu khiến Ngu Kiều nheo mắt đầy thỏa mãn, liếc hai đứa em bên cạnh, chớp mắt bảo: “Sao dừng ? Tiếp tục chứ, làm phiền hai đứa .”

Thấy cả can thiệp, Ngu Lạp liền nở một nụ " thiện" với Ngu Thiên: “Lại đây với chị nào, Ngu Thiên.”

Ngu Thiên bàng hoàng bỏ rơi . Tuy nào kết cục cũng y hệt thế , nhưng điều đó ngăn việc nhóc diễn sâu thêm nữa.

"Nếu như ! Thì chỉ thể dùng xác để bình định cơn thịnh nộ của tiểu ma vương thôi!" — Ngu Thiên thầm nghĩ đầy bi tráng.

Loading...