(ABO) Beta Thành Thật Đáng Thương Mang Thai Bỏ Chạy - Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ Với Vị Tiểu Thúc Quyền Lực

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:58:11
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây đầu tiên Dụ Vi Bạch dùng vòng tay kiểm tra chồng tin tức tố khác. Cậu tắt chức năng kiểm tra, về phòng tắm rửa quần áo, khi mặc đồ ngủ , liền thấy dì Trần gõ cửa, bảo xuống ăn cơm.

"Thiếu gia đang bận, ăn trong thư phòng." Dì Trần bưng một phần bữa tối lên lầu.

Trong nhà hàng chỉ còn một Dụ Vi Bạch, lẳng lặng dùng xong bữa tối, đó lên lầu, tiếng bước chân khẽ, phát tiếng động dư thừa nào.

Về phòng xong, Dụ Vi Bạch giữa phòng một lúc, đó về phía tủ quần áo.

Nếu về lão trạch ở thì mang theo vài bộ quần áo về.

Còn quần áo của Thích Dịch Lăng, đương nhiên là dì Trần giúp thu dọn.

Sáng sớm hôm , Dụ Vi Bạch xuống lầu, dì Trần chuẩn xong bữa sáng. Bữa sáng là phần cho một , vì Thích Dịch Lăng thường sẽ ngủ đến tận trưa.

Dụ Vi Bạch xuống, đầu cầu thang liền truyền đến một trận tiếng bước chân.

Thích Dịch Lăng xỏ dép lê tới, lọn tóc trán nước làm ướt một chút, chắc là dính khi rửa mặt. Hắn thẳng đến mặt Dụ Vi Bạch, vớt một miếng bánh mì từ đĩa thức ăn mặt bỏ miệng c.ắ.n một miếng, giải quyết quả trứng gà bóc sẵn bên cạnh trong hai ba miếng, cuối cùng là sữa bò.

Dì Trần khựng , ánh mắt về phía Dụ Vi Bạch bên cạnh, liền thấy im tại chỗ nhúc nhích, cứ như cướp mất bữa sáng .

"Đại ca tìm việc, lát nữa đến công ty." Thích Dịch Lăng uống xong sữa bò, giọng điệu hờ hững : "Tối nay tự đến lão trạch chứ."

Mặc dù là câu hỏi, nhưng dùng giọng điệu khẳng định, chỉ là đang thông báo cho Dụ Vi Bạch.

"Được." Cậu , "Tôi làm đây."

Thích Dịch Lăng 'tặc' một tiếng, "Cái công việc rách nát đó của ... thôi bỏ , ." Nói cho cùng, chút coi thường công việc đó của Dụ Vi Bạch, nhưng nghĩ , đối phương cũng cần ở nhà làm nội trợ thời gian — những việc đều thể để dì Trần làm, mà thường xuyên về nhà, đối phương dường như làm việc để g.i.ế.c thời gian cũng .

Dụ Vi Bạch gật đầu, cửa thời gian, tầm vẫn thể đến siêu thị nhỏ lầu mua cái bánh mì làm bữa sáng khi công ty.

Chỉ là điều Dụ Vi Bạch ngờ tới chính là, giờ cao điểm sáng nay uy lực cực lớn, đường phố tắc nghẽn, mất một lúc lâu mới đến công ty. Muốn mua bữa sáng kịp nữa, chỉ thể vội vội vàng vàng lên lầu, chạy đua trong vài phút cuối cùng để điểm danh.

Dụ Vi Bạch đang định lên quét mặt , thấy lưng vội vội vàng vàng : "Để , để ."

Ngay đó, bên hông một lực lớn húc tới, cơ thể Dụ Vi Bạch mất kiểm soát lùi hai bước. Người đó nhanh chân điểm danh , cuối cùng nở nụ cảm kích với , "Cảm ơn nhé Tiểu Bạch, mà."

Dụ Vi Bạch mấp máy môi.

Cậu là đ.â.m văng mà...

cuối cùng Dụ Vi Bạch vẫn gì, lẳng lặng tiến lên điểm danh, phát hiện thời gian điểm danh của muộn mất ba mươi giây.

Dụ Vi Bạch đầu , đó nhanh chân lên thang máy lên lầu .

Cậu cũng tiến lên đợi thang máy lên lầu, khi Dụ Vi Bạch đến chỗ làm việc, liền thấy ở đó một sẵn.

Nhìn thấy , đầu ngón tay mập mạp của đối phương xoa xoa, "Tiểu Bạch muộn , đợi nửa ngày , tài liệu hôm qua đưa ?"

Dụ Vi Bạch: "Vương ca."

Vương Cường gật đầu, "Mau đưa cho , đúng lúc tổng giám ở lầu, nộp qua đó."

Dụ Vi Bạch lấy tài liệu từ trong ngăn kéo .

"Sao để trong ngăn kéo..." Vương Cường lầm bầm một câu, vẻ bất mãn, vì gã tìm hết một lượt bàn , ngờ bản tài liệu gã cần để trong ngăn kéo.

Tài liệu trong tay giật phắt , Vương Cường khỏi văn phòng vội vã ngoài. Dụ Vi Bạch vê vê ngón tay cạnh sắc của bìa hồ sơ quẹt trúng một cái, cúi đầu một cái xuống.

Một lúc , lác đác vài đến lấy tài liệu từ bàn , chẳng mấy chốc tài liệu bàn dọn sạch, Dụ Vi Bạch nhận vài câu khen ngợi.

Những khác trong văn phòng đều quá quen với cảnh — chỉ vì đây là trạng thái thường thấy của phần lớn bọn họ.

Có lẽ lúc đầu sẽ bày tỏ sự bất bình đối với tình cảnh như , nhưng lâu dần, bọn họ hưởng thụ lợi ích mang từ đó, liền còn ai sẵn sàng lên tiếng nữa.

, đây đều là chuyện ngươi tình nguyện.

Vì buổi tối về lão trạch, Dụ Vi Bạch nỗ lực xử lý công việc hôm nay, tranh thủ tan làm sớm.

May mà gần đây nhiều việc, công việc buổi sáng mất một tiếng là xong xuôi. Tuy nhiên nhanh đến nhờ giúp đỡ, tài liệu chiếm cứ góc bàn trống.

Dụ Vi Bạch vùi đầu xử lý tài liệu nửa ngày, lúc mới phát hiện bụng đói đến mức còn hình thù gì nữa, mắt dường như chút hoa lên, tài liệu mặt dường như trở nên mờ mịt, cuối cùng biến thành một điểm đen nhỏ.

"Tiểu Bạch."

Dụ Vi Bạch thấy đang gọi , ngẩng đầu, là đồng nghiệp cạnh gọi một tiếng, "Cậu thể giúp in một bản tài liệu , bây giờ bận ."

Nói đoạn, một thanh socola và một bản tài liệu đồng thời đưa đến mặt .

Cô gái làm một động tác nhờ vả với .

Dụ Vi Bạch mím môi, nhận lấy socola và tài liệu, "Cảm ơn."

Cô gái lập tức đỏ mặt, "Phải là cảm ơn mới đúng." Đây là đầu tiên cô nhờ giúp mà còn cảm ơn ngược .

Dụ Vi Bạch nhanh chóng giúp cô photo xong tài liệu mang về, vị ngọt của socola còn vương vấn nơi đầu lưỡi, cái dày trống rỗng xoa dịu, khi đưa bản photo , một tiếng, "Cảm ơn cô."

Cô gái cúi đầu xuống, "Không, gì."

Dụ Vi Bạch giao lưu với cô nữa, uống ngụm nước, tiếp tục làm việc. Sau khi ăn xong bữa trưa cảm thấy tinh thần hơn nhiều, hiệu suất làm việc tăng lên ít.

Bận rộn cả ngày, Dụ Vi Bạch đầu tiên tan làm đúng giờ.

Cậu theo dòng thẳng ngoài công ty, vòng một đoạn đường chen chúc chuyến tàu điện ngầm giờ cao điểm buổi tối, khi xuống tàu mới đặt một chiếc xe về khu chung cư.

Khi Dụ Vi Bạch về đến, trong nhà ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-beta-thanh-that-dang-thuong-mang-thai-bo-chay/chuong-2-cuoc-gap-go-tinh-co-voi-vi-tieu-thuc-quyen-luc.html.]

Cậu lên lầu lấy hành lý của , một nữa ngoài bắt xe về phía lão trạch.

Lão trạch của Thích thị trong một trang viên ở ngoại ô thành phố, Dụ Vi Bạch đến đây là tham gia gia yến — là gia yến của và Thích Dịch Lăng, đám cưới của hai tổ chức lớn, chỉ là của hai nhà cùng ăn một bữa cơm đơn giản ở lão trạch.

Cậu quen thuộc nơi , xe còn chạy trang viên chặn .

Cảnh vệ ở đây quen Dụ Vi Bạch, cho . Tài xế bận làm ăn, nhịn nhỏ giọng giục một câu: "Có tiểu , thì đây, đón đơn tiếp theo đây."

Dụ Vi Bạch lập tức tay chân nên đặt thế nào, gió đêm thổi tới từ đầu con đường, thổi tung lọn tóc mai của , gò má gọng kính đen nóng bừng. Cậu lấy vali của từ cốp xe , lí nhí : "Anh ạ."

Tài xế hai lời đầu rời .

Dụ Vi Bạch cảnh vệ, "Tôi là bạn đời của Thích nhị thiếu, thể cho ?"

"Thích nhị thiếu?" Cảnh vệ ngẩn .

Thích thị nhân đinh mấy hưng vượng, Thích lão gối chỉ hai con trai một con gái. Con trai lớn sinh hai con trai, con gái gả nhiều năm nhưng con cái. Mà một vị khác, chính là nắm quyền thực sự hiện tại của Thích gia, con út của Thích lão , kết hôn sinh con.

đến nhị thiếu, Thích gia chỉ một vị, cảnh vệ thêm một cái, lúc mới nghĩ đến đối phương lẽ chính là vị Beta kết hôn với nhị thiếu — chuyện đối với những làm việc ở Thích thị mà là bí mật.

"Hóa là nhị thiếu phu nhân." Cảnh vệ lập tức khom , "Vậy mời ngài mau ."

Dụ Vi Bạch liếc con đường ngoằn ngoèo phía thấy điểm dừng, chút mờ mịt. Cậu nhớ khi trang viên xe, lâu.

Cảnh vệ định nên gọi điện cho quản gia , để đối phương phái xe đến đón , dư quang nơi khóe mắt đột nhiên thoáng thấy một chiếc xe đen kéo dài từ từ chạy đến, x.é to.ạc màn đêm xung quanh, xe hình dòng chảy ánh đèn đường ấm áp phản chiếu như dòng vàng nóng chảy.

Dụ Vi Bạch bên lề đường, cảnh vệ cung kính về phía một chiếc xe sang màu đen, nơm nớp lo sợ : "Nhị gia về."

Nhị gia.

Thích Chấp Thuật, tiểu thúc của chồng .

Nghe vị là S-Class Alpha hiếm thấy, tin tức tố bạo ngược đến mức Omega thể chịu đựng nổi... phía còn một đoạn mô tả, Dụ Vi Bạch rõ lắm, là một Beta, cần quan tâm đến những thứ . Còn về việc tại , chỉ là đây Thích Dịch Lăng thấp thoáng nhắc qua.

Dụ Vi Bạch vẫn gặp đối phương bao giờ.

Cậu lẳng lặng lùi sang một bên, thu góc tối. Lúc , chiếc xe từ từ tiến lên một đoạn dừng mặt .

Dụ Vi Bạch ngẩng đầu.

Tài xế ở ghế lái bước xuống, đàn ông trung niên diện mạo đoan chính, nụ ôn hòa, khẽ gật đầu với , : "Thiếu phu nhân, là Trương Thần, nhị gia mời ngài lên xe."

Dụ Vi Bạch ngờ mời lên xe, cẩn thận di chuyển đến ghế phụ. Trong xe yên tĩnh, gian rộng, thoang thoảng một mùi hương thảo mộc, mùi vị thanh khiết, trong khoang xe kín mít hề thấy khó ngửi, ngược vô cùng dễ chịu.

Cậu thắt dây an cho , trong suốt quá trình hề liếc về phía một cái.

Trương Thần cất xong vali về ghế lái, bất thình lình quét mắt thấy ghế phụ , nhất thời ngẩn , nhưng vẫn nhanh chóng phản ứng , lái xe .

Chiếc xe nhanh chóng dừng trang viên, trang viên là một t.h.ả.m cỏ rộng lớn, công nhân chăm sóc và cắt tỉa tỉ mỉ, bên cạnh trồng từng hàng cây cổ thụ. Mà trang viên thì một mũi đất vươn giữa hồ, ba mặt hồ nước bao quanh trang viên tạo thành một đường cong gần như hảo.

Dụ Vi Bạch xuống xe, cúi mắt, thấy Trương Thần vòng từ phía bên sang ghế mở cửa xe.

Không lâu , vạt áo khoác đen hiện mắt, dừng một chút. Dụ Vi Bạch khựng vài giây, mấp máy môi, "Cảm ơn tiểu thúc."

Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên từ phía , "Ừm."

Dụ Vi Bạch theo bản năng chỉnh kính ngẩng mặt lên, đàn ông mặc áo khoác, bên trong là một chiếc áo len cao cổ màu đen, yết hầu nhô vẫn lộ một nửa, khi chuyện khẽ lăn động. Nhìn lên nữa, đập mắt là một khuôn mặt nam giới gần như hảo, lông mày sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường quai hàm sắc sảo cùng đôi môi mỏng khiến ngài trông vẻ lạnh lùng sắc bén, gần gũi.

đối phương mới cho nhờ một đoạn.

Thích Chấp Thuật , cất bước về phía .

Trương Thần xách vali tới, "Thiếu phu nhân."

Dụ Vi Bạch kéo vali của , tụt phía cửa. Vừa khi ở xe chú ý thấy hôm nay dường như ít đến, như nhận sự thắc mắc của , Trương Thần : "Hôm nay là yến tiệc lão sắp xếp cho nhị gia."

Dụ Vi Bạch đầu, đôi mắt đen trắng rõ ràng ẩn tròng kính, "Vâng."

Trương Thần như khí chất trầm tĩnh lây lan, nhịn thêm một câu: "Nhị gia thời gian nước ngoài, hôm nay mới về." Những chuyện khác giải thích thêm nữa.

Dụ Vi Bạch gật đầu, "Cảm ơn ."

Trương Thần mỉm .

Vali của Dụ Vi Bạch đó hầu tiếp nhận, cũng về phòng một bộ quần áo , cũng may do thói quen, mang theo đều là đồ âu phục. Thay quần áo xong, Dụ Vi Bạch tìm Thích Dịch Lăng ở , mà định gặp ông nội — đối phương là duy nhất ở Thích gia sẵn lòng lộ nụ chân thành với , lẽ đương nhiên nên vấn an lão nhân gia .

Lão trạch hôm nay nhiều đến, bày tiệc rượu, trong sảnh tiệc chén thù chén tạc, áo quần lả lướt. Các quý ông nâng ly trò chuyện, chất lỏng trong ly sóng sánh, các quý bà váy dài chấm đất, trang sức đá quý đeo tỏa ánh sáng rực rỡ.

Dụ Vi Bạch băng qua đại sảnh, lên lầu, nghĩ thầm chắc Thích lão đang ở trong thư phòng.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Kết quả đến tầng hai, Dụ Vi Bạch liền thấy ngoài ban công truyền đến tiếng động, trong đó một giọng quen, buổi sáng mới qua.

Chắc là chồng , Thích Dịch Lăng.

Gió bên ngoài thổi bay tấm rèm lụa ngoài ban công, thấp thoáng lộ hai bóng cao ráo, quấn quýt lấy , cổ kề cổ.

Hình như... là đang hôn .

Cách một lớp rèm, tiếng nước ám đứt quãng lọt tai, Dụ Vi Bạch sững sờ, mắt liền che . Lưng như tựa lồng n.g.ự.c đó, sự rung động khi đối phương chuyện truyền đến rõ ràng qua tấm lưng.

"Dơ."

So với việc thấy chồng đang hôn khác, vành tai Dụ Vi Bạch run lên một cái, ngạc nhiên khẽ gọi một tiếng, âm cuối đều lộ vẻ thắc mắc, "Tiểu thúc?"

"Ừm." Vẫn là một tiếng trả lời bình thản như cũ.

Thích Chấp Thuật xuất hiện từ lúc nào lúc đang lưng , ánh mắt vô tình lướt qua mảng gáy trắng nõn phía , đó nhanh chóng thu hồi tầm mắt. Tấm rèm lụa từ từ hạ xuống, ngài buông tay , lùi hai bước, tiếp đó hướng về phía ban công lạnh lùng lên tiếng: "Cút đây."

Loading...