Ngày đầu tiên đến trường mẫu giáo, Tháp Tháp trông vẫn vui vẻ.
Nguyên nhân là vì cuối tuần, Thu Trì và Phó Hướng Ngung đưa bé đến trung tâm thương mại mua cặp sách và bình nước mới, còn mua một đống văn phòng phẩm mà lớp mầm dùng đến mấy, tất cả đều do Tháp Tháp tự chọn.
Trường mẫu giáo còn khai giảng, Tháp Tháp đeo cặp sách nhỏ tự ngây ngô vui vẻ ở nhà mấy ngày liền.
Tháp Tháp hề sợ lạ, lúc đường gặp một chú chó lạ cũng đuổi theo trò chuyện một hồi. Hai dáng vẻ hăng hái của bé, đều đoán rằng bé sẽ ở trường mẫu giáo.
Lớp mầm là những đứa trẻ mới nhập học, bé còn nhỏ tuổi hơn Tháp Tháp. Tháp Tháp đến khá muộn, phần lớn các bạn nhỏ trong lớp chỗ, mấy cô giáo và các cô phụ việc bận tối mắt tối mũi, dỗ xong một bé thì đầu một nhóc tì khác oe oe nấc lên.
Tháp Tháp thì , lúc bước lớp còn đầu vẫy tay với hai .
Lúc bé vẫy tay, một đứa trẻ đang giãy giụa trong lòng cô giáo như đang bơi ếch, tiếng trong lớp mầm cứ ngớt bên vang lên bên . Thu Trì vốn Tháp Tháp thêm vài , nhưng cô giáo nhanh chóng hiệu mời hai ngoài.
Dù ngày thường hai cũng ở nhà ban ngày, nhưng hôm nay dù cũng là ngày đầu tiên Tháp Tháp học, lúc rời khỏi trường mẫu giáo, cả hai vẫn cảm thấy trong lòng trống rỗng một mảng.
Hôm nay cả hai đều xin nghỉ một buổi sáng, khi đưa Tháp Tháp học, họ tùy tiện tìm một quán ăn sáng gần đó. Chủ quán dường như nhận Phó Hướng Ngung, lúc mang đồ ăn lên tặng thêm mấy món, là mời họ nếm thử.
Phó Hướng Ngung từ chối, chỉ cảm ơn, nhưng lúc thanh toán vẫn làm tròn tiền.
“Trẻ con lớn nhanh thật,” Thu Trì chút bâng khuâng với , “Sao mới đó mà lớn .”
Phó Hướng Ngung bóc một đôi đũa dùng một đưa cho , hỏi: “Hồi nhỏ học mẫu giáo ?”
Thu Trì khựng một chút : “Tôi học mẫu giáo, bảo học phí và tiền ăn cộng đắt quá, nên lúc bà làm thường gửi ở nhà Quế Di.”
“Một buồn ?”
“Không nhớ rõ lắm, nhưng Quế Di lắm, dì sẽ dẫn công viên, mua đồ ăn ngon, dặn ‘đừng với con nhé’.” Thu Trì , “Với Quế Di nấu ăn ngon hơn nhiều, thời gian ở nhà dì mập lên trông thấy.”
Phó Hướng Ngung cũng mỉm .
“Còn thì ?” hỏi ngược Phó Hướng Ngung, “Có .”
Phó Hướng Ngung hồi tưởng một lát : “Không, trường mẫu giáo náo nhiệt hơn nhà nhiều, so với ở nhà thì thích học hơn.”
Tuổi thơ của họ dường như đều thiếu thốn một vài thứ, hoặc là vật chất, hoặc là sự quan tâm và yêu thương, nhưng Tháp Tháp may mắn tất cả những gì họ từng thiếu.
Trên đường về, xe ngang qua công viên gần nhà, Thu Trì đang ngoài cửa sổ, bỗng đầu hỏi: “Có thuyền , mời .”
Phó Hướng Ngung : “Được thôi.”
Công viên họ từng dạo qua một từ lâu đây, đó một thời gian dài họ đều sống ở khu dân cư gần Đô Lan, khi chuyển về cuối tuần của cả hai trở nên quý giá, hiểu từng đây dạo.
Người chèo thuyền ở đó vẫn là ông cụ , ông sững một lúc, dường như nhận hai , giọng điệu trở nên nhiệt tình hơn: “Là hai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ab-beta-mang-bau-bo-chay-nhung-bau-khong-co/chuong-96-chuyen-nha-thap-thap-1.html.]
Ông cụ dụi tắt điếu thuốc trong tay, khá kích động : “Trước đây còn kể với , Thống soái còn đến chỗ thuyền đấy. Bọn họ còn bảo c.h.é.m gió, ai tin cả.”
Chốn cũ ghé , sự xa cách và kháng cự ngày dường như là chuyện của lâu về . Mỗi khi Thu Trì nhớ , luôn cảm thấy như một lớp sương mù che phủ, chỉ nhớ rằng lúc đó dường như suy sụp, ngay cả cũng quan tâm nữa.
Nếu Phó Hướng Ngung dõi theo chặt như , lẽ chọn kết thúc cuộc đời ở một hồ nước một dòng sông nào đó.
May mà chỉ cần một chút tình yêu thôi cũng đủ để kéo dậy, đầu Phó Hướng Ngung, đột nhiên một câu đầu cuối: “Muốn sống đến một trăm tuổi.”
“Sao đột nhiên chuyện ?” Phó Hướng Ngung vuốt tóc , dường như suy nghĩ kỹ một lúc mới , “Đến lúc đó em sống tới 120 tuổi, sống tới 112 tuổi, chúng cùng c.h.ế.t ?”
“Làm gì ai sống thọ như .”
“Vậy em 100, 92,” Phó Hướng Ngung , “Chết già. đến lúc đó ngay cả Tháp Tháp cũng thành một ông cụ .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thu Trì cũng : “Cả nhà ba đều là ông cụ.”
“ cũng em sống lâu trăm tuổi.” đột nhiên .
“Vậy thì Trì Ca sống đến 108 nhé,” Phó Hướng Ngung đổi ý, “Chúng đều sống lâu trăm tuổi.”
Thu Trì “Được”.
…
Buổi trưa, cô giáo lớp mầm gửi mấy video nhóm phụ , Thu Trì xem kỹ từng cái một, đặc biệt là mấy giây Tháp Tháp xuất hiện trong video, kéo thanh tiến trình xem xem mấy .
Nhóc con trông vẻ định, cũng ngoan ngoãn tự ăn cơm, lúc ngủ trưa cũng lời. Xem xong video, Thu Trì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vì là ngày đầu tiên nhập học, nên buổi chiều đến giờ tan học, hai cùng đến đón Tháp Tháp. Nghe cô giáo gọi tên , Tháp Tháp xách bình nước, nóng lòng chạy ngoài.
Tháp Tháp lượt hai ôm một lúc, cuối cùng về trong lòng Thu Trì, đỏ mũi hôn lên má mấy cái.
“Mẹ ơi…”
“Hôm nay Tháp Tháp ?” Thu Trì hỏi.
“Có một chút xíu ạ,” Tháp Tháp đáng thương , “Con các bạn khác buồn quá, nên con cũng lén một lát.”
Thu Trì đau lòng hôn lên chóp mũi bé: “Không . Tháp Tháp giỏi lắm , là một em bé dũng cảm.”
Phó Hướng Ngung lấy chiếc cặp nhỏ lưng bé xuống, treo lên khuỷu tay . Nhóc con lén nhét món đồ chơi gì cặp, xách lên còn nặng.
Tháp Tháp trông vẻ ủ rũ, thế là Alpha cũng hùa theo lời Thu Trì, khen bé mấy câu.
Đứa trẻ từ cúi đầu rũ rượi, mấy phút hai khen đến hếch cả mũi lên trời, miệng toe toét. Chẳng mấy chốc cần ôm nữa, ngẩng đầu Tháp Tháp dũng cảm, thể tự .